Điều gì sẽ xảy ra sau năm 2100?
07/08/2014 10:35:43

  

 

Chúng ta đều biết rằng di sản carbon của lối sống dựa vào nhiên liệu hoá thạch của con người ngày nay đang để lại một cuộc khủng hoảng khí hậu cho hàng tỷ người trong tương lai. Nhưng khi chúng ta nói “tương lai”, là tương lai xa đến chừng nào? Liệu có xa đến năm 2050? 2100? Hay xa hơn một chút nữa, chẳng hạn như xa như năm 2500 và xa hơn nữa?  

Chúng ta có lẽ đều đã thấy rằng cộng đồng khoa học và chính trị Quốc tế nói chung đã đưa ra những dự đoán khí hậu trong tương lai, nhưng xa nhất cũng chỉ đến năm 2100. Lý do đơn giản là không thể nào dự doán với độ chính xác liệu có bao nhiêu khí nhà kính sẽ được thải ra trong vài thế kỉ tới, và liệu điều này sẽ ảnh hưởng nhiều đến khí hậu như thế nào.

Nhưng đừng để bị lừa. Điều này không có nghĩa là biến đổi khí hậu không còn là vấn đề vào những năm nằm ngoài tầm dự báo của chúng ta hiện nay. Sự thật gây sốc là biến đổi khí hậu chỉ mới bắt đầu. Bất kể xu hướng phát thải trong tương lai như thế nào, dấu chân carbon (CO2 footprint) từ chuyến du hành ngắn ngủi của chúng ta trên Trái đất sẽ luôn ở lại trong hệ thống khí hậu ở đây và ảnh hưởng đến cuộc sống của tất cả các dạng sống trên mặt đất gần như vĩnh viễn.

 

Đa số khí CO2 thải ra từ việc đốt cháy một tấn than đá hoặc dầu ngày hôm nay sẽ được hấp thụ bởi đại dương và thực vật trong một vài thế kỉ, trong khi 25% còn lại của khí này sẽ vẫn ảnh hưởng đến khí hậu trong khoảng 1000 năm.

 

 

Theo nhà khoa học David Archer, người có rất nhiều bài báo trên tạp chí Nature nổi tiếng, khí CO2 ngày hôm nay do chúng ta thải ra từ nhiên liệu hoá thạch sẽ vẫn ảnh hưởng đến khí hậu trong nhiều thiên niên kỉ tính từ bây giờ.  Ông kết luận rằng dẫu đa số khí CO2 thải ra từ việc đốt cháy một tấn than đá hoặc dầu của ngày hôm nay sẽ được hấp thụ bởi đại dương và thực vật trong một vài thế kỉ, thì khoảng 25% còn lại của khí này sẽ vẫn có mặt trong khí quyển khoảng 1000 năm, và 10% sẽ ở lại và ảnh hưởng đến khí hậu trong khoảng thời gian 100.000 năm.

Sau đó nó sẽ cần hàng ngàn năm để có thể được hấp thụ hoàn toàn thông qua chu kỳ khí hậu tự nhiên. Như Archer nói, “tác động khí hậu của việc thải CO2 từ nhiên liệu hoá thạch vào khí quyển sẽ kéo dài lâu hơn bãi đá cổ Stonehenge, dài hơn thiết bị sao lưu dữ liệu Time capsule, và lâu hơn cả rác thải hạt nhân”.

 

 

Chẩn đoán Copenhagen

 

Một số sự tàn phá có thể diễn ra trong tương lai đã được thảo luận ngắn gọn trong cuộc chẩn đoán Copenhagen gần đây. Sự chẩn đoán này được viết lại thành một báo cáo do 26 nhà khoa học khí hậu hàng đầu soạn với mục đích cập nhật những phát hiện về khí hậu trên thế giới kể từ báo cáo đánh giá lần thứ 4 của tổ chức IPCC vào năm 2007. Theo cuốn chẩn đoán Copenhagen này, bất kể cuối cùng có xảy ra kỉ lục cao nhất trong khí phát thải toàn cầu thìnhiệt độ toàn cầu không thể nào dừng tăng lại cho đến vài thế kỉ sau đó vì vòng đời của khí CO2 rất dài.

 

Carbon mà chúng ta thải ra vào khí quyển ngày hôm nay là để “lập trình” cho một viễn cảnh nước biển dâng từ 2-5 m cho đến năm 2300.

 

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Bản báo cáo này còn chỉ ra “dẫu một ngàn năm sau khi chúng ta đã trở thành xã hội không còn khí thải, nhiệt độ sẽ vẫn còn cao, có khả năng hạ nhiệt khoảng một vài phần mười của một nhiệt độ thấp hơn giá trị đỉnh cao của nó”.

Nói khác đi, bất kì nỗ lực giảm nhẹ của các nền văn minh trong tương lai, biến đổi khí hậu vẫn luôn ở đây. Báo cáo giải thích chỉ sau giai đoạn rất dài bị buộc phải nóng lên – lâu hơn cả lịch sử của văn minh hiện đại kể từ sau Cách mạng khoa học – thì biến đổi khí hậu mới có thề bắt đầu từ từ ‘đảo ngược’ và hành tinh cuối cùng sẽ bước vào quỹ đạo làm mát. 

Nhưng rất lâu trước khi điều này có thể xảy ra, con người phải chuẩn bị cho mình một nơi ẩn trú và một trận chiến liên tục chống lại nước biển dâng trong hàng trăm năm trong tương lai. Hiện tượng nước biển dâng xảy ra do giãn nở nhiệt (nước biển nở ra khi ấm lên) và kết quả tan băng ở vùng Greenland và Nam cực chính là hình ảnh minh hoạ hoàn hảo của việc duy trì quán tính của khí hậu. 

Như có thể nhìn thấy từ biểu đồ cho thấy ước tính từ ba mô hình khác nhau dưới đây, phải mất một vài thế kỉ để đại dương có thể thích ứng đầy đủ với khí hậu ấm lên và sự thay đổi trong cân bằng carbon. Kết quả là carbon mà chúng ta đang thải ra bầu khí quyển ngày hôm nay chính là để ‘lập trình’ cho viễn cảnh nước biển dâng 2-5 mét cho đến khoảng năm 2300.

 

 

Nguồn: Chẩn đoán Copenhagen 

 

Hơn nữa, các tác giả của Chẩn đoán Copenhagencảnh báo rằng mực nước biển dâng sẽ tiếp tục xảy ra trong nhiều thế kỷ sau khi nhiệt độ toàn cầu có thể đi vào sự ổn định cuối cùng (và do đó vượt quá giới hạn trên của biểu đồ này). Điều này chắc chắn sẽ có một tác động tàn phá đến các thành phố, thị xã, khu vực nông nghiệp và nguồn nước ngọt nằm gần các khu vực ven biển trong tương lai. (Trung tâm Viễn thám của tảng băng có sẵn một số hình ảnh chi tiết của các khu vực của thế giới bị đe dọa nhiều nhất bởi nước biển dâng.) 

 

Quyết định nhỏ, hậu quả lớn 

 

Với tình trạng lộn xộn về địa chất dự kiến diễn ra trong vài ngàn năm tới, những quyết định mà chúng ta thực hiện (không thực hiện) trong hiện tại đem đến một ánh sáng mới. Rõ ràng chúng ta cần phải mở rộng quy mô thời gian mà chúng ta có thể đánh giá đầy đủ những tác động của cuộc khủng hoảng khí hậu sau thế kỷ hiện tại. Một khi con người lần lượt tăng nhiệt hành tinh lên 2 ° C (mục tiêu lạc quan mà cộng đồng quốc tế cam kết hiện nay) thì sẽ không thể nào quay trở lại, nó sẽ lưu lại thành xu thế theo hướngcông nghệ địa cầu (geo-engineering) của hành tinh thay đổi. 

Thay vào đó, việc kiểm soát nhiệt độ sẽ bị khoá lại hết và tất cả các dạng sống của trên Trái đất sẽ bị buộc phải thích nghi trong hàng ngàn năm. Sự tàn phá sinh thái gây ra do biến đổi khí hậu mà chúng ta đang chứng kiến ngày hôm nay – sự mất mát vô kể của cuộc sống con người, thực vật và động vật gây ra bởi thiên tai như lũ lụt, hạn hán, cháy rừng và đợt nóng, sự biến mất của các mũ tuyết lớn, sông băng và gần một nửa của Bắc cực – là kết quả của việc tăng trung bình 0.8 ° C từ năm 1800. Chúng ta có thể tưởng tượng việc tăng thêm 1.2 ° C nữa trước năm 2100 sẽ có tác động như thế nào với một Trái đất với các hệ sinh thái đã dễ bị tổn thương và các cộng đồng đang đối mặt với các nguy cơ khí hậu. 

 

Đạo đức trong tương lai 

 

Hành tinh này là "tài sản toàn cầu chung". Nó không thuộc về bất cứ một cá nhân hay một quốc gia nào. Nó cũng không thuộc về một thế hệ nào như thế hệ con chúng ta hay cháu chúng ta. Thay vào đó, nó thuộc về tất cả các sinh vật sống cả bây giờ và tương lai. Cũng như tất cả nhân loại đang được kết nối ‘ngang’ trên toàn cầu, tất cả các thể sống trong quá khứ và tương lai cũng đang ràng buộc với nhau ‘theo chiểu dọc’ trong một câu chuyện của cuộc sống vẫn đang tiếp tục mở ra.

Tuy nhiên các tổ chức chính trị và kinh tế của các nền văn minh của chúng ta đang thưởng thức hiện tại và không chịu trách nhiệm cho hậu quả của hành động của chúng ta ngày hôm sau. Điều này có thể dễ dàng quan sát trong ‘hành vi về tài chính’ của chúng ta, nơi mà các cá nhân, công ty và chính phủ đang mãi mãi vay mượn từ tương lai để cải thiện hiện tại.  

Trong cùng một cách, ‘đảng nhiên liệu hóa thạch’ của nền văn minh tư bản toàn cầu của chúng ta đang ở giữa những quay cuồng củaviệc vay tài chính và sinh thái từ tương lai. Tuy vậy, chỉ một thiểu số của hành tinh này đang được hưởng những chiến lợi phẩm từ việc làm chủ thiên nhiên của chúng ta, nhưng trong điều kiện địa chất hiện nay, những chiến lợi phẩm này chỉ có thể được tiêu thụ trong một thời gian rất ngắn.

Trong một cuộc khủng hoảng hiện đại mà cũng có thể được giải nghĩa lại là khủng hoảng đạo đức và các giá trị, chúng ta nên điều chỉnh lại sự lựa chọn và hành động của chúng ta trong hiện tại, trong ánh sáng của ngày mai như thế nào? 

Chắc chắn chỉ cần đứng trên đôi giày của tất cả các công dân tương lai và tự hỏi liệu đâu là hành tinh mà họ muốn sống. Chắc chắn con cháu của chúng ta, hàng trăm, hàng ngàn năm trong tương lai, sẽ mong muốn, và có quyền được có mức độ ổn định khí hậu và đại dương tương tự như ngày hôm nay để cho phép chúng ta đạt được một nền văn minh tiên tiến và phát triển mạnh.

Do đó, việc chúng ta cần làm không gì khác hơn là việc xem xét cho nhân loại và các dạng sống khác trong tương lai để hình thành nên thước đo mà theo đó chúng ta đặt ra mục tiêu giảm thiểu tác động cho chúng ta –đương nhiên không chỉ đơn thuần là những gì khả thi về chính trị và kinh tế đối với thế giới công nghiệp ngày nay. 

 
 
 
 
 
 
 
 
              
 
 
 
 
 
 
Thư viện ảnh

Cần cài đặt Flash Player để xem

» All   

 
 
 
 
 
 

 

/tabid/64/default.aspx
/102_101/default.aspx
 
 
 
 
 
 
LIÊN KẾT WEBSITE

 

 

Bình Định
Cần Thơ
Đà Nẵng
 
 
 
 
 
 
 
 
Trang chủ            Liên hệ             RSS            Đăng nhập